Táo và hành trình hợp nhất những bản ngã
Được công chúng nhớ đến như một biểu tượng của những nỗi buồn, lời ca suy tư, nhiều chiêm nghiệm, ít ai biết, khởi đầu cho hành trình nghệ thuật của Táo là những vần thi ca và âm nhạc là điều tiếp nối sau đó. Từ những cuốn băng cassette đầu tiên, những bản rap Việt đời đầu được nghe lại, cho đến bài nhạc đầu tiên viết vào năm lớp Mười, danh xưng rapper cứ thế đến một cách tự nhiên và nghệ danh Táo cũng là lựa chọn đầy ngẫu hứng.
Tuy nhiên, khi chiêm nghiệm sâu, Táo còn gắn liền với những khởi đầu: “là trái cấm khiến Adam và Eva rời khỏi vườn địa đàng, đến khoảnh khắc giúp Newton nhận ra quy luật hấp dẫn, hay biểu tượng giúp Steve Jobs hình thành một đế chế”, anh cho biết.

Khu vườn của những nỗi buồn
Như mạch nước ngầm len lỏi ra biển rộng, Táo luôn tìm thấy nguồn cảm hứng từ nỗi buồn. Anh ví việc viết nhạc khi buồn như một thói quen có điều kiện, và cảm giác phấn khích lẫn niềm vui đôi khi lại là điều sáo rỗng.
Với Táo, việc gắn liền với nhạc buồn không hẳn là một “khuôn mẫu” cần thoát ra, mà đúng hơn là một thế mạnh. Anh thẳng thắn thừa nhận mình đã dành quá nhiều năm để quan sát, gọi tên và “nghiên cứu” nỗi buồn. “Không phải tôi nhiều nỗi buồn hơn người khác, chỉ là tôi dành nhiều thời gian hơn cho cảm xúc đó”, anh nói.

Nhiều người nhận xét âm nhạc của Táo như một điểm tựa khi họ cảm thấy cô đơn, thế nhưng, nam nghệ sĩ lại thẳng thắn thừa nhận anh chưa bao giờ sáng tạo với mục đích phục vụ người khác, mà luôn bắt đầu từ những câu chuyện của riêng mình. Nhưng nghịch lý ở chỗ, càng cá nhân bao nhiêu, âm nhạc của anh lại càng dễ chạm đến số đông bấy nhiêu. Anh tin rằng một tác phẩm chỉ hoàn thiện 70% từ phía người nghệ sĩ, còn 30% còn lại được lấp đầy bởi chính trải nghiệm và cảm xúc của người nghe. Có lẽ chính những khoảng trống được đặt để vừa đủ ấy đã khiến khán giả tìm thấy mình trong âm nhạc của Táo.

Bước ngoặt nội tâm
Với tôn chỉ “không sử dụng bất kỳ đặc quyền nào của nghệ danh Táo khi đang không phục vụ cho nghệ thuật”, nam nghệ sĩ cho biết anh đã luôn tách bạch phần Táo trên sân khấu và phần Vi (tên thật) ngoài đời thành hai nhân dạng. Nhưng chính sự tách bạch ấy, theo thời gian, lại khiến nam nghệ sĩ rơi vào khủng hoảng hiện sinh khi mọi cơ hội, mọi mối quan hệ trong cuộc sống của anh đều đến từ nghệ danh Táo. “Khi đó, tôi cảm thấy phiên bản của Vi dần trở nên lạc lõng và không có giá trị. Bước xuống sân khấu, tôi chẳng là ai”.
Bước ngoặt xảy đến khi Táo nhận ra anh không thể tiếp tục tách bạch bản thân. Vì “tất cả những cảm xúc đều đến từ một trái tim và một bộ não”, anh nói. Vì thế, thay vì tiếp tục duy trì hai nhân dạng, Táo chọn cách ôm lấy tất cả, những cái tên, những vai trò, những trạng thái cảm xúc, như những phần không thể tách rời của một con người. “Khi đó, tôi nhận ra bản thân không chỉ có một cảm xúc đó là buồn bã mà còn những cảm xúc khác. Và khát khao lớn nhất của tôi kể cả khi viết nhạc buồn đó là mong muốn được hạnh phúc”.
Nếu “Poet of Sadness” là chương đầu của hành trình sáng tạo, thì ở giai đoạn tiếp theo, anh muốn trở thành “giám tuyển cảm xúc” trong triển lãm của chính mình. Với anh, cảm xúc không đến từ điều gì xa vời, mà đến từ những khoảnh khắc đơn giản và thuần tuý. “Táo muốn chắt lọc những điều chưa đẹp để mang đến một tác phẩm nhiều cảm xúc với tôn chỉ là sự chân thiện mỹ”.

Với Táo, “nhạc rap ngay từ khi du nhập vào Việt Nam đã được xem là âm nhạc đường phố để nói ra sự thật, đưa ra những góc nhìn gai góc và thô sơ nhất. Đó chính là chân. Nhưng mục đích của những tác phẩm đó để làm gì? Táo luôn muốn biến mình thành một câu chuyện kể, một nguồn cảm hứng để mọi người hiểu rằng, trong cơn bỉ cực, mọi người vẫn đang khao khát được hạnh phúc. Táo tự gọi đó là sự hướng thiện.
Và mỹ ở đây là tất cả những trải nghiệm của Táo, sau khi được học hỏi và trải nghiệm, Táo đã biến những điều gai góc đó thành những hình ảnh và concept thật sự xứng đáng, đó chính là phần mỹ trong chân thiện mỹ”.
Mở lòng sau giông bão
Sau khi dành thời gian đủ lâu để “chăm bón nỗi buồn” và “bỏ chạy khi niềm vui chưa kịp đến”, Táo của chương nghệ thuật tiếp theo lại muốn mở lòng và dành thời gian để lặng nhìn niềm vui nhiều hơn. Theo chia sẻ từ giọng ca Blue Tequila, các sáng tác trong thời gian tới sẽ bắt đầu từ những thay đổi trong cấu trúc âm nhạc: bản phối sáng hơn, nhịp điệu nhanh hơn và không còn đẩy cảm xúc đến tận cùng của nỗi buồn. “Tôn chỉ của Táo trong năm nay đó là nhạc có thể nhảy được”, anh bộc bạch.

Bước chuyển mình của anh được thể hiện rõ nhất qua câu hát “Ôm theo bao suy tư nhưng tôi muốn vui lần này” trong bản tình ca The Fall vừa ra mắt. Ở những sáng tác trước, niềm vui trong âm nhạc của Táo thường chỉ xuất hiện như một vệt sáng mong manh, nhưng với The Fall, lần đầu tiên, Táo chọn đi đến tận cùng của niềm hạnh phúc khi yêu và không còn bị phủ bóng bởi những lớp trầm mặc quen thuộc.
The Fall cũng đánh dấu lần đầu tiên Táo chủ động gỡ bỏ những lớp filter quen thuộc trong sáng tác như sự cầu kỳ của bản phối hay chiều sâu ngôn từ, thay vào đó là cách kể chuyện gần gũi như trang nhật ký đời thường.

Không chỉ mở lòng hơn trong sáng tạo, Táo còn đang có sự chuyển mình rõ rệt về hình ảnh cá nhân, phản ánh những biến chuyển rõ rệt trong hành trình nghệ thuật sắp tới. Cùng với đó, nam nghệ sĩ cũng úp mở về loạt dự án mới trong năm nay như chuỗi show âm nhạc đa giác quan và tác phẩm có sự kết hợp của một nghệ sĩ nữ,... tất cả hứa hẹn sẽ là món quà dành cho khán giả đã đồng hành cùng anh trong suốt hành trình vừa qua.
Trước đây, nam nghệ sĩ từng thành lập Oát Band như một phiên bản vui tươi, đầy màu sắc, đối lập với nghệ danh Táo. Thế nhưng, trong năm nay, chính Táo sẽ bắt đầu làm nhạc vui, chủ động hơn trong cảm xúc mà không cần ẩn mình trong bất kỳ nhân dạng nào.
Photo & Concept Dzung Yoko
Stylist Phạm Minh Trí
Makeup Bummie
Lighting Song Nguyễn
Assistant Đặng Ánh Linh