Tạm biệt Gohan: Chú chó “không gia đình” và những kẻ khai thác lòng trắc ẩn
Sau thành công lấy đi nước mắt trong “Gia Tài Của Ngoại” năm 2024, Tạm Biệt Gohan ra mắt 2026 tiếp tục khai thác thế mạnh kể chuyện giàu cảm xúc với một đề tài gần gũi: tình cảm giữa con người và thú cưng.
“Gia đình không chỉ là những người có chung dòng máu, mà còn là những người yêu thương và chăm sóc ta bằng cả trái tim”, trích tác phẩm Không gia đình.
Tinh thần ấy được bộ phim kể lại qua hành trình của Gohan, chú chó mũi hồng “không gia đình” đi qua ba mái ấm khác nhau suốt hơn một thập kỷ. Một cuộc đời lang thang, những lần gặp gỡ rồi chia xa và chỉ một tình yêu ở lại đến tuyết rơi tại Thái Lan.

Gohan - chú chó heo con
Mở đầu thì có lẽ phải nói đây là một bộ phim đáng yêu. Và Gohan chắc chắn là nhân vật đáng yêu nhất. Từ cái mũi hồng hồng như heo con, bộ lông trắng muốt cho đến tính khí rất “chó cưng”, cậu khiến người ta mềm lòng gần như ngay từ khoảnh khắc đầu tiên xuất hiện. Một chú chó ngoan, thương chủ và đặc biệt thông minh.
Nhưng chính sự đáng yêu ấy lại khiến bộ phim lấy nhiều nước mắt của khán giả. Sau khi người chủ đầu tiên qua đời, cậu vẫn nằm trong căn phòng quen thuộc ấy, giữa lớp bụi phủ mờ, chậu cây khô héo và những chiếc bát ăn đã lâu không còn ai chạm tới.
Với thú cưng, mất đi người chủ cũng đồng nghĩa mất đi cả thế giới.

Thú cưng và mô hình trục lợi từ lòng thương hại
Rồi Gohan bước sang một cuộc đời thứ hai. Không còn biển xanh, cát vàng hay tiếng gọi “Gohan ơi, đến giờ ăn cơm rồi”. Chỉ còn chiếc chuồng tạm, những mũi tiêm an thần và các buổi livestream mỗi ngày. Cậu rơi vào tay một tổ chức cứu trợ chó trá hình. Người đứng đầu lợi dụng vẻ ngoài đáng yêu và sự yếu ớt của Gohan để kêu gọi tài trợ. Càng tội nghiệp càng dễ được thương. Càng đáng thương càng dễ quy đổi thành tiền.
Điều đáng sợ nhất của phim nằm ở phân đoạn này, khi thú cưng mất đi người bảo vệ, chúng mất đi khả năng phản kháng trước kẻ xấu. Đôi mắt lim dim thuốc an thần, nằm ngoan ngoãn trước camera, kịch bản sẵn sàng và lời kêu gọi thương cảm trên mạng xã hội - tất cả trở thành “nội dung” nếu đặt vào tay những kẻ biết kiếm tiền từ lòng trắc ẩn.
Và đau lòng hơn cả là thú cưng không biết mình đang bị lợi dụng. Chúng chỉ biết ngúng nguẩy cái đuôi khi được vuốt ve, dụi đầu vào lòng người cho ăn và tin rằng mọi bàn tay đưa đến đều mang theo yêu thương.

Bi kịch ấy được kể trong phim khá nhẹ nhàng, đặc biệt khi nhân vật cô gái nhập cư trái phép Namcha (Poe Mamhe Thar) xuất hiện như ánh sáng cuối đường hầm. Giữa những chiếc lồng chật hẹp, những mũi tiêm an thần và các phiên livestream kéo dài mỗi ngày, cô vẫn là người duy nhất còn nhìn Gohan và các chú cún bằng ánh mắt yêu thương.
Đây là mái ấm thứ hai của Gohan, dẫu ngắn ngủi. Cô là người duy nhất nhìn thấy phía sau những phiên livestream “cứu trợ đầy nhân văn” ấy là 30 chú chó đang cầu cứu trong những chiếc lồng chật hẹp. Chúng được giữ lại trong bệnh tật và sự yếu ớt để duy trì vẻ đáng thương nhằm để kêu gọi tiền quyên góp từ khán giả.
Phóng mắt ra khỏi màn hình, ta sẽ thấy có rất nhiều Gohan ngoài đời. Tình trạng trục lợi thú cưng vốn không hiếm. Thậm chí nhang nhảng và tinh vi.
Chỉ khác trên phim, hiếm khi đời thực có một cô gái xuất hiện đúng lúc để cứu rỗi những sinh vật đáng thương kia.
Bộ phim vì thế không chỉ nói về những chú chó không gia đình. Nó còn chạm đến sự nhập nhằng giữa lòng tốt và việc trình diễn lòng tốt trong thời đại mạng xã hội. Có những con vật được cứu thật. Nhưng có những lúc, điều ta nhìn thấy chỉ là kịch bản. Sau camera, chuyện gì thật sự diễn ra?