Phan Gia Nhật Linh và Charlie Nguyễn: “Làm phim hài, nhưng không chỉ để cười”
Đại tiệc trăng máu 8 được remake từ One Cut of the Dead - một hiện tượng điện ảnh Nhật Bản. Bản gốc gây tiếng vang không chỉ bởi kinh phí cực thấp (khoảng 27.000 USD) nhưng thu về hơn 10 triệu USD, mà còn nhờ cấu trúc kể chuyện độc đáo: pha trộn hài kịch và zombie, mở đầu bằng một cú máy dài gần 30 phút và đạt điểm tuyệt đối trên Rotten Tomatoes.
Ngay từ bản gốc, đây đã là một bộ phim không dễ tiếp cận. Vì vậy, việc remake và đưa ra rạp là lựa chọn mạo hiểm. Với Phan Gia Nhật Linh và Charlie Nguyễn, dự án này không chỉ là làm lại một câu chuyện đã thành công mà là thử nghiệm một cách làm phim hài khác: từ cấu trúc kể chuyện, nhịp điệu cảm xúc, đến việc đặt cược vào sự kiên nhẫn của khán giả.
"Đây là bộ phim hay nhất của Phan Gia Nhật Linh" - Charlie Nguyễn.

35 phút đầu “không thân thiện”
35 phút đầu tiên - cú one-shot dài nhất của điện ảnh thương mại Việt Nam tính đến thời điểm hiện tại là phần khiến Đại tiệc trăng máu 8 trở thành tâm điểm tranh luận kể từ khi ra mắt. Khán giả không nhắc đến cú máy này như một thành tựu kỹ thuật. Họ nói về cảm giác nó tạo ra: khó chịu và rối rắm. Thậm chí như cách truyền thông của chính bộ phim gọi đây là đoạn “phim rác”.
"35 phút đầu không hề thân thiện với khán giả. Đó chính là phần mạo hiểm của bộ phim" - Charlie Nguyễn
Một cú máy kéo dài 35 phút đòi hỏi sự chính xác gần như tuyệt đối. Chỉ một lỗi nhỏ, tất cả phải làm lại từ đầu. Nhưng đó mới chỉ là thử thách về kỹ thuật. Thử thách lớn hơn nằm ở việc giữ chân người xem. "Đây là thử thách lớn nhất. Tôi hiểu cách kể này không dễ tiếp cận" - đạo diễn thừa nhận.
Từ khi internet phát triển, trải nghiệm xem phim điện ảnh hiếm khi bắt đầu trong rạp. Nó thường bắt đầu từ những bài review, những dòng bình luận. Cảm giác bất định - cái thú cốt lõi khi xem phim dần bị thay thế bởi những trải nghiệm được “mượn” từ người khác.
Xem phim qua "con mắt" của người khác trước khi tự mình trải nghiệm khiến ta bước vào rạp với cảm giác biết trước mình sẽ cảm thấy gì.
Chính vì vậy, bộ phim chủ động đi ngược lại thói quen này. Đại tiệc trăng máu 8 xây dựng một trải nghiệm khó đoán, trong đó 35 phút mở đầu giữ vai trò then chốt. Mục tiêu không phải là thử thách người xem mà mang đến trải nghiệm điện ảnh đúng nghĩa. Cảm xúc lúc này được hình thành trực tiếp trong rạp thay vì bị định hình từ trước bởi những gì đã đọc hay nghe trên internet.

Món ăn mới trên mâm cỗ quen
Việc lựa chọn thể loại hài, đồng thời remake từ One Cut of the Dead vốn đã “khó xem” là bước đi nhiều rủi ro. Bởi khi một công thức đã từng thành công được mang đi kể lại bằng tiếng Việt, thách thức nằm ở việc làm sao để khác biệt. “Sau một thời gian dài phim kinh dị chiếm ưu thế, tôi muốn mang đến những gì mới mẻ hơn. Nhưng ‘hài’ với tôi không chỉ là gây cười. Tôi muốn làm một bộ phim vừa giải trí, vừa chạm đến cảm xúc của khán giả. Đây cũng là một ‘lá thư tình’ tôi gửi đến điện ảnh Việt”, Phan Gia Nhật Linh chia sẻ.
Với Charlie Nguyễn, bản chất của thể loại hài cũng là lựa chọn mạo hiểm:
Hài là thể loại dễ tiếp cận nhưng dễ bị lặp lại. Nếu không có một góc nhìn khác, nó rất nhanh trở thành công thức.

Công thức của phim hài vốn quen thuộc: những tình huống được đẩy lên, những mảng miếng được sắp đặt, những nhịp gây cười mà khán giả có thể phần nào đoán trước. Ta biết khi nào nên cười và chính sự biết trước đó khiến tiếng cười dễ đến và dễ quên.
Nhưng điều gì xảy ra nếu một bộ phim hài từ chối nhịp điệu quen thuộc ấy? Nếu 35 phút đầu không mang lại tiếng cười mà thay vào đó là cảm giác lúng túng, thậm chí khó chịu và khán giả không còn biết khi nào mình “được phép” cười?
Đại tiệc trăng máu 8 khởi đi từ chính cảm giác lúng túng ấy. Từ điểm chông chênh ban đầu, bộ phim dần mở ra những lớp cảm xúc đa tầng. Trong các buổi cinetour, ngoài tiếng cười, có người rơi nước mắt, có người được truyền cảm hứng, cũng có người lặng đi khi nghĩ về những điều rất riêng - gia đình, ký ức, những mối liên hệ tưởng đã quên.
Khán giả đến với phim cũng đa dạng từ học sinh, sinh viên, người đi làm đến khán giả lớn tuổi. Với đạo diễn Phan Gia Nhật Linh và nhà sản xuất Charlie Nguyễn, đó chính là phần thưởng đáng giá nhất, khi một bộ phim không chỉ được xem, mà còn được cảm và tiếp tục sống trong khán giả sau khi rời rạp.
“Làm phim an toàn thường dựa trên những gì đã từng thành công. Khi không còn bám vào cảm giác an toàn, mỗi bộ phim trở thành một hành trình - nơi bạn không biết trước mình sẽ gặp gì, có thể bất ngờ, có thể bỡ ngỡ, thậm chí có những cú twist không lường trước” - Charlie Nguyễn.

Điều thú vị nhất ở Đại tiệc trăng máu 8 không nằm ở việc nó khiến khán giả cười bao nhiêu lần mà ở việc bộ phim khiến người xem không đoán trước được diễn biến tiếp theo. Khi tiếng cười không còn là đích đến duy nhất, phim hài thôi là một “món ăn nhanh” và lúc này, trải nghiệm xem phim mới thực sự bắt đầu.