

Hành trình làm mẹ thường được hình dung như việc nuôi lớn một cái cây trong một khu vườn nhỏ. Ở đó, người mẹ vừa là người gieo hạt, vừa là người kiên nhẫn chăm sóc để mầm sống lớn lên theo năm tháng. Ban đầu, mọi thứ dường như rất đơn giản, chỉ cần đủ dịu dàng, đủ bền bỉ, cái cây rồi sẽ tự đâm chồi, nảy lá. Nhưng thế giới không vận hành theo những quy luật dễ đoán. Có những ngày đất khô lại dưới nắng gắt, có những ngày gió bão khiến mầm cây chao nghiêng. Và cũng có những khoảnh khắc người làm vườn buộc phải dừng lại, tự hỏi liệu chính sự chăm sóc của mình có vô tình trở thành một dạng tổn thương.


Ba người mẹ, ba câu chuyện khác nhau. Nhưng ở họ, và có lẽ ở rất nhiều người mẹ khác, vẫn gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu vô bờ dành cho con không chỉ khiến họ cho đi nhiều hơn, mà còn buộc họ trở nên kỷ luật, tỉnh táo và sâu sắc hơn với chính mình.



Với chị, hành trình “làm vườn” là một hành trình đầy ắp hạnh phúc. Đến mức, những khó khăn, thử thách với chị dường như chỉ còn là những va chạm nhỏ, mờ dần trước niềm vui được làm mẹ. Và cũng từ đó, chị học lại cách “yêu lại” chính mình bởi chỉ khi mình đủ đầy, con mới có thể lớn lên trong một thế giới đủ đầy.


Chị nói mình thích hoa hướng dương - loài hoa luôn hướng về phía mặt trời rực rỡ. Nhưng trong hành trình nuôi con, chị không mong con trở thành một “bông hướng dương” chỉ biết quay về phía mẹ. Bởi con là một cá thể riêng, một “cái cây” độc lập đang lớn lên từng ngày. Nếu luôn đặt mẹ ở vị trí “mặt trời”, điều đó dễ trở thành một áp lực vô hình, khiến mỗi lựa chọn của con đều bị giữ lại bởi nỗi sợ “làm mẹ không vui”.




Đến với nữ diễn viên Diệp Bảo Ngọc, “khu vườn” của cô và cậu bé Kid là một không gian đa sắc, nơi hội tụ đủ những gam màu sáng và tối, phản chiếu hành trình lớn lên nhiều biến chuyển mà chị cùng con đi qua.












Với ca sĩ Bảo Anh, hành trình làm mẹ không giống với việc nuôi trồng một cái cây. Chị không đặt mình vào vai người làm vườn, chị chọn trở thành một người bạn, một người đồng hành cùng con trên suốt hành trình lớn lên. Ngay từ khi con còn rất nhỏ, chị đã học cách trò chuyện với con như nói chuyện với một người bạn, kiên nhẫn gieo những kết nối đầu tiên bằng đối thoại thay vì chỉ chăm sóc theo bản năng.



Là một “người bạn lớn” đã đi qua những va đập và góc cạnh của cuộc đời, chị mong bản thân sẽ trở thành một “người dẫn đường” biết đọc bản đồ và đủ tỉnh táo để chỉ hướng khi con lạc lối, đồng thời cũng biết lùi lại để con tự bước đi. Chị tin rằng không chỉ riêng mình, mỗi người mẹ rồi sẽ học cách mạnh mẽ hơn không phải để bao bọc con khỏi mọi va vấp nhưng để trở thành một điểm tựa đủ vững khi con cần.









TÀI TRỢ