Coachella 2026: Từ tham vọng tối đa đến thông điệp tối giản
Ở đó mỗi người nghệ sĩ sẽ lại mang đến một cảm xúc khác. Trong khi Carpenter quyến rũ, hoài cổ với một set diễn đậm tính điện ảnh cũng như nhạc kịch, thì Bieber lại cô đọng và trầm lắng hơn khi biến sân khấu trở thành không gian chỉ của riêng mình. Qua đó cả hai đã cho thấy âm nhạc có thể làm gì, dù là khuấy động trong những bản hit mùa hè của giọng ca Please Please Please hay đầy ký ức của Never Say Never.
Âm nhạc và điện ảnh
Vào năm 2024, trước khi cơn lốc Espresso chuẩn bị ập đến, Sabrina Carpenter vẫn còn là một trong những nghệ sĩ trình diễn ở sân khấu phụ vào lúc hoàng hôn. Không rõ bởi vì điều gì cô đã chia sẻ: “Hẹn gặp lại các bạn tại đây khi tôi trở thành head-liner nhé!”. Dù không biết dự án sắp tới có thành công không, nhưng hẹn ước đó đã trở thành thật, để trong set diễn dài 90 phút mới đây, nữ ca sĩ xúc động chia sẻ: “Buổi biểu diễn này thật sự kỳ diệu, khi được ăn mừng cùng với mọi người những bài hát đã ra đời sau đó”. Điều kỳ diệu ấy không nằm chỉ ở cảm xúc, mà còn ở cả phần trình diễn dài mà cô mang đến vùng sa mạc này.
Trong đó điều nổi bật nhất là nữ ca sĩ đã biến phần trình diễn này thành một thước phim điện ảnh thực thụ. Điều đó không chỉ nằm ở đoạn phim đen trắng mở đầu có màu sắc noir theo kiểu Alfred Hitchcock thú vị, nơi huyền thoại Sam Elliott đóng vai một viên cảnh sát tìm thấy cô trên xa lộ vắng; mà còn tái hiện văn hóa xem phim trên oto từng thịnh hành vào nửa thế kỷ trước, mang đậm màu sắc West Side Story. Từ đó nhân vật nữ chính liền như xuyên không, bước vào đời thực. Trong mái tóc ánh kim cổ điển và chiếc váy đỏ ngắn đính kết cầu kỳ, Sabrina đã phần nào khẳng định được sự tự tin và vị thế của mình khi catwalk trên “Đại lộ danh vọng” là đường gạch vàng dẫn đến xứ Oz, trước khi ngự trên đỉnh đồi mang bảng tên riêng “SABRINAWOOD” hay “HOLLYWOOD của Sabrina”.

Với bối cảnh liên tục thay đổi, từ các ngọn đồi chồng lắp lên nhau, những biển neon ánh lên sáng lóa đến bậc cầu thang nối nhau cho đến vô cùng hay một quán bar có phần rệu rã… nữ ca sĩ và ê kíp đã tạo ra một cấu trúc uyển chuyển, mượt mà và rất gắn kết. Trong khi những vũ công lúc gợi ta nhớ đến La La Land, lúc lại đại diện cho cộng đồng LGBTQ+ nhưng cũng có khi vô cùng tinh nghịch trong trang phục chó Poodle, thể hiện chair dance như Chicago hay Dirty Dancing… thì Sabrina cũng liên tục dịch chuyển, từ những chiếc váy ngắn cổ điển sang tà áo phất phơ, trước khi khép lại với swimsuit đen bằng chất liệu ren quyến rũ nhưng cũng không kém phần nào cá tính.
Tham vọng của Sabrina Carpenter
Trên nền đó, những bản hit từ 2 album Man's Best Friend và Short n' Sweet liên tục được trình diễn. Tuy chất Pop của cô không nặng tính điện tử như Lady Gaga để có thể khiến khán giả cuồng nhiệt, cũng không chú trọng vào việc tạo ra giai điệu bắt tai như Katy Perry để cùng hòa ca; nhưng sự hài hòa từ hình ảnh, âm thanh, giai điệu cho đến vũ đạo khiến ta nhanh chóng bị nhấn chìm vào chính set diễn lần này. Không ngừng ở khả năng trình diễn, giao lưu, Carpenter cũng biết lắng lại một cách cần thiết khi ngồi bên cây piano để thể hiện bài hát We Almost Broke Up Last Night lần đầu tiên trong sự nghiệp. Theo thời gian, đêm diễn đi đến hồi kết bằng không gian nước vô cùng năng lượng, ít nhiều tiên đoán cho một gương mặt nghệ sĩ Pop sẽ còn tiến xa trong tương lai gần. Với tiết mục này, Sabrina đã chứng minh mình không chỉ là sản phẩm của ngành công nghiệp âm nhạc, mà còn là một nghệ sĩ giàu sức sáng tạo, nơi hình tượng cô theo đuổi, âm thanh mà cô mang đến… đã thể hiện được màu sắc cá nhân.
Một điều cũng đáng chú ý là thay vì mời đến những nghệ sĩ có thể song ca, gia nhiệt cùng bản thân mình, thì dàn khách mời của nữ ca sĩ tuy rất nổi tiếng, nhưng không theo-kiểu-của-Coachella. Có thể kể đến những huyền thoại diễn xuất như Will Ferrell, Samuel L. Jackson, Susan Sarandon… qua đó cho thấy tầm nhìn toàn diện, hướng vào concept, kể câu chuyện riêng của nữ nghệ sĩ. Đây có thể nói là một lựa chọn vô cùng đúng đắn như cô chia sẻ trước khi bước lên sân khấu:
“Đây là show diễn tham vọng bậc nhất tôi từng thực hiện. Và cũng là lần đầu tiên tôi dành nhiều thời gian đến vậy để ngồi xuống và bàn bạc về toàn bộ quá trình xây dựng show diễn. Thông thường tôi sẽ nhanh chóng bị cuốn vào các buổi tập luyện, nhưng lần này thì đa số thời gian ở trong phòng họp, kéo dài đâu đó khoảng… 7 tháng trước. Vì vậy đó là hành trình rất, rất đặc biệt.”
Tầm nhìn của Justin Bieber
Trái ngược với chủ nghĩa tối đa của Sabrina Carpenter, Justin Bieber lại mang đến một sân khấu hoàn toàn khác biệt: trầm lắng và tĩnh lặng hơn. Trong set diễn dài, thay vì khuấy đảo sân khấu bằng những bản hit mà anh sở hữu, “hoàng tử nhạc Pop” chỉ đơn giản di chuyển qua lại hai bên sân khấu mà không có vũ công, đạo cụ thậm chí bối cảnh còn được giữ nguyên. Không dừng ở đó, ở khoảng giữa tiết mục, thay vì hát trên nền nhạc được chuẩn bị sẵn, anh đã ngồi xuống và hát theo kiểu karaoke rất nhiều hit lớn của bản thân mình, từ Baby, Sorry, Beauty and a Beat cho đến Never say never, Confident…

Đối chiếu với màn diễn live ca khúc Yukon ở lễ trao giải Grammy tháng trước chỉ với một chiếc quần ngắn, nửa thân trên để trần và một cây guitar, có thể nhận ra những gì mà nam ca sĩ đang muốn hướng tới ở giai đoạn này. Theo đó, khởi đầu theo đúng “công thức” của ngành công nghiệp âm nhạc, Bieber từng là hình mẫu của một nghệ sĩ đậm tính giải trí. Nhưng khi trải qua những biến động đời sống và nhất là thiên chức làm chồng, làm cha mới đây, không chỉ hình tượng mà cả âm nhạc của nam nghệ sĩ cũng dần thay đổi. Đó không còn là những bản Pop, R&B, EDM… bắt tai, thay vào là những bài hát vô cùng ý nghĩa dành cho tình yêu của cuộc đời mình. Vì là sản phẩm có phần riêng tư, nên ngay cả album SWAG cũng không được lên chiến dịch phát hành, thay vào đó là sự đánh úp một cách bất ngờ. Qua đó có thể thấy rằng Justin Bieber tại Coachella chính là hình tượng đúng với anh nhất ngay bây giờ đây, nơi âm nhạc, thông điệp chính là tất cả.
Và dù sự xuất hiện của những khách mời như Tems, Wizkid, Dijon và The Kid Laroi vẫn mang đến những giây phút rộn rã hiếm hoi, thì ở đâu đó, suốt phần trình diễn, Bieber đã biến khán giả trở thành khách mời của bản thân mình. Việc hát karaoke những đoạn rất ngắn không đơn thuần là một cách chơi trội, mà nó còn gợi nhớ đến những ngày đầu mà giọng ca Canada này bắt đầu sự nghiệp, và cũng là cách mà người hâm mộ cảm thấy gắn kết với bản thân anh. Đây có thể nói là sự xóa nhòa những đường biên giới, nơi mối quan hệ giữa người nghệ sĩ cũng như khán giả không còn một chiều, nơi những gì bình dị nhất cũng chính là cách lưu trữ cảm xúc được tối ưu nhất. Như khi anh nói: “Đêm nay thật là đặc biệt, tôi muốn đưa tất cả chúng ta vào một cuộc hành trình. Các bạn có nhớ ca khúc này không?” lúc đánh từ khóa “Baby” trên thanh tìm kiếm, có thể tin chắc đó là khoảnh khắc đẹp nhất mà người hâm mộ đã có với nam nghệ sĩ.

Tuy vướng phải nhiều tranh luận về câu hỏi liệu mức độ đầu tư có xứng đáng với mức catse mà nam ca sĩ nhận được cũng như rộng hơn, có liên quan đến khía cạnh giới tính khi nhiều người cho rằng những nữ nghệ sĩ luôn phải cố gắng gấp hàng chục lần để được ghi nhận như nghệ sĩ nam; thì cho đến cuối, màn trình diễn tại Coachella của Justin Bieber đã chứng minh rằng cảm xúc không thể giả mạo, đem ra mua bán. Sân khấu của Justin Bieber cũng vì lẽ đó không thể nhìn nhận như sự lười biếng, mà đó là sự phù hợp với bản thân anh và cách anh muốn tương tác với người hâm mộ. Đôi khi cảm xúc vẫn đến như thế, qua cách bình dị và chân thành nhất.